Con đường Trường Sơn này là một con đường làm tất cả chúng ta phải động lòng! Tấm lòng nửa đất nước miền Bắc ta gắn liền với nó, tấm lòng nửa đất nước miền Nam cũng thế. Và không phải gắn bó chỉ trong đời riêng, mà đầu tiên, lớn lao hơn, là trong đời chung, trong vận mệnh Tổ quốc! Tôi đã được chứng kiến những giây phút khá là lịch sử.
Ấy là những ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi thăm tuyến đường! Mãi mãi tôi sẽ nhớ cái hình ảnh đồng chí ngồi dưới rừng già, trong tiếng “bắt cô trói cột”. Con chim từng kêu ở chiến khu Cao – Bắc – Lạng, ở rừng cao Việt Bắc, bây giờ lại kêu giữa Trường Sơn, đồng chí vừa uống chè rừng, vừa nghiên cứu bản đồ các tuyến đường. Nhưng xúc động nhất vẫn là hình ảnh chiều hôm ấy đồng chí đứng hên liên hoàn trọng điểm, nơi đã từng chịu mấy năm liền các trận B.52 ngày đêm liên tục.
Hình như đồng chí không thể nén được lòng mình nữa. Hình như đồng chí không muốn rời khỏi nơi này. Đồng chí nói: “Suốt mấy năm trời ở bộ Tổng, đêm đêm qua điện thoại tôi đều nghe báo cáo về các trọng điểm này. Chốc nghe thông. Chốc lại tắc. Rồi lại thông! Suốt mấy năm như vậy! Và bây giờ thấy con đường. Thật là vĩ đại…” Đấy, con đường là như vậy! Một phút tắc hay thông ở đó, gắn liền với bao chiến trường, bao vấn đề trọng đại khác.
Nó không chỉ dính líu tới miền Bắc, với miền Nam ta mà với tất cả những dân tộc anh em cùng sống trên bán đảo! Đế quốc Mỹ dùng tám triệu quả bom và gần nửa triệu viên đạn lớn để đánh phá con đường, chính vì lẽ ấy. Nhìn những xác xe ô-tô của ta cháy dọc con đường, ta mói biết cái giá ta phải trả cho mỗi chiến thắng của ta trên các chiến trường, khi đương đầu cùng tên đế quốc khổng lồ, kẻ thù số một. Tôi nói cùng một anh bạn: “Nếu không là dân tộc ta, nếu không có Đảng ta, thì có khi phải dừng lại nửa chặng đường!”.
Anh bạn tôi cười: “Nói chi dừng! Có khi từ đầu đã không dám mở”. Tôi sực nhớ câu Bác Hồ ta nói trước ngày khởi nghĩa Cách mạng tháng Tám: “Dù có phải hy sinh đến đâu, dủ có phải chiến đấu đốt cháy cả dải Trường Sơn cũng kiên quyết giành cho được độc lập”. Chúng ta là một dân tộc dám trả cái giá ấy cho nền độc lập của mình. Con đường Trường Sơn này thật xứng đáng mang danh hiệu Bác.
