Pages

Được tạo bởi Blogger.

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Vần thắng vút lên từ đầu năm 1975

          1949, đánh được ba năm, Bác viết:

Kháng chiến lại thêm một năm mới
Thi đua yêu nước thêm tiến tới
Động viên lực lượng và tinh thần
Kháng chiến càng thêm mau thắng lợi


         1952, đánh được năm năm, nhiều người đã thấy dài, Bác lại vỗ về:

Xuân này kháng chiến đã năm Xuân
Nhiều Xuân kháng chiến càng gần thành công

Vần thắng vút lên từ đầu năm 1975

1952. Gian khổ chồng chất. Nhung chỉ còn hai năm nữa là hào quang của Điện Biên Phủ đấy rồi. Bác cổ võ:
Xuân này, Xuân năm Thìn Kháng chiến vừa sáu năm Trường kỳ và gian khổ Chắc thắng trăm phần trăm
Cứ như thế, theo các bài thơ của Bác, chúng ta đi từ năm tháng này qua năm tháng khác, từ gian khổ này vượt lên giành thắng lợi kia. Những bài thơ chúc Tết về sau thì không còn chỉ là lời kêu gọi nôm na.
Xuân về xin có một bài ca…
thực sự đó đã là các bài ca của cả nước.
Xuân 67:

Xuân về xin có một bài ca
Gửi chúc đồng bào cả nước ta
Chống Mỹ hai miền đều đánh giỏi
Tin mừng thắng trận nở như hoa

Xuân 68:

Xuân này hơn hẳn mấy Xuân qua
Thắng trận tin vui khắp nước nhà
Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ
Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta!

          Với câu này, cả dân tộc đã tiến lên. Và ngay bây giờ ta vẫn ngỡ như Bác đang đứng trên đỉnh cao của lịch sử để hiệu triệu chúng ta như vậy.
           1969. Bài thơ chúc Tết cuối cùng! Sau đó hàng năm đêm giao thừa, ta không còn cái hạnh phúc được nghe giọng ấm cúng của Bác đọc bài thơ mới.
Năm qua thắng lợi vẻ vang
Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to
Vì độc lập, vì tự do
Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào.
Tiến lên! Chiến sĩ, đồng bào!
Bắc Nam sum họp, Xuân nào vui hơn.
           Bài thơ dự đoán những điều ta thấy ngày nay. Mỹ trước, ngụy sau, đứa cút, đứa nhào! Bác báo trước không những sự sụp đổ mà cả các bước sụp đổ, các hình thức sụp đổ khác nhau khá độc đáo của quân thù.
           Lénine không làm thơ và hình như có nói là dù có bị lột da, ông cũng chịu, không làm nổi lấy một câu thơ. Marx ngày trẻ có làm thơ, nhưng cũng không thực xuất sắc, dù Marx rất vĩ đại. Do đó, nếu Bác không làm thơ, hay làm mà không hay, thì cũng không hại gì đến sự nghiệp cao cả của Người! Nhưng Bác đã làm thơ, và là một hồn thơ lớn.
          Tôi nhớ tại một cuộc họp ở Pa-ri năm 1968, khi Bộ trưởng Hoàng Minh Giám trong bài diễn văn của mình đã đọc một bài thơ tứ tuyệt của Bác thì cả hội trường trí thức Pháp đã vỗ tay và đứng dậy. Hàng trăm Việt kiều và chúng tôi lúc ấy đã
ràn rụa nước mắt. Tự hào và sưng sướng cho dân tộc ta biết chừng nào!
Đã lâu không làm bài thơ nào…
         Đã lâu Bác không làm thơ nữa. Nhưng lòng ta mỗi mùa Xuân, lại nhớ tiếng thơ Người. Bài này Bác không viết vào Tết, mà ở giữa Xuân, tháng 3-1968. Hôm nay tự dưng sao tôi thiết tha muốn đọc to bài thơ ấy:
Đã lâu không làm bài thơ nào Nay thứ lại làm xem ra sao Lục khắp giấy tờ vẫn chua thấy Bỗng nghe vần “thắng” vút lên cao…
Vần thắng vút lên từ đầu năm 1975, ở Ban Mê Thuột, vút lên tại thành phố Sài Gòn, vút lên trên cả đất nước Việt Nam thống nhất, vần thắng ây là bài thơ muôn đòi Bác để lại cho ta.



Từ khóa tìm kiếm nhiếu: bài thơ bốn câu